Như hoa đem tin ngày buồn,

Như hoa đem tin ngày buồn.. Như chim đau quên mùa xuân

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Cho ngày 05/11



Dù có đi dọc hai miền Nam-Bắc, suốt cuộc đời tôi vẫn nặng lòng thương nhớ miền Trung!

Ở đó có tuổi thơ tôi. 

Có "những cánh chuồn đang ngẩn ngơ bay trên hàng giậu đổ"
Có "nắng bờ sông như màu trang vở cũ"
Có một tôi - chưa qua tuổi thiếu thời - mải mê đuổi theo những triền hoa lau trắng!

Ở đó - có một quê hương - gần gụi như máu thịt. Có bạn bè, trìu mến như nhớ thương. Và, có Mối tình đầu của tôi, treo vĩnh viễn trên lằn ranh sinh tử. 

Nhưng dù cho những rung động đầu đời, chẳng thể quên đi. Thì cái nắm tay năm cũ, vẫn chẳng thể tìm về.

Tôi hay tiếc nuối thời thơ dại.
Tôi hay luyến nhớ những xa xưa.

Nhưng rồi, theo thời gian, nụ cười ngây ngô của tôi đã vỡ ra trên những niềm vui khác. Đôi lúc, tôi không còn ngồi một mình âu yếm kỷ niệm, đong đếm hư hao. Đôi khi, những lúc đáng lý ra phải khóc, tôi lại mỉm cười. Chẳng còn cay nghiệt, cũng thôi nhu mì.

Nhu mì như một bữa giữa bời bời cỏ mọc, tôi cười quỵ lụy định mệnh. Cầu xin buông bỏ! Cay nghiệt như một ngày tôi giũ lại mọi thước đo của người đời, độc ác, nhẫn tâm!

Để rồi, mọi thứ cũng trôi qua. 

Ký ức đã nhạt như màu năm tháng. 


p/s: Mà sao nhiều nỗi đau vẫn khôn nguôi? 

1 nhận xét: