Như hoa đem tin ngày buồn,

Như hoa đem tin ngày buồn.. Như chim đau quên mùa xuân

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Giản dị


      Luôn có những điều be bé và giản dị lắng lại trong mỗi con người, nó ở đâu đó gần gụi và nuôi dưỡng sự vị tha. Như cô bạn tôi thương những ngọn đèn đường, cô có những nụ hồng khô, cô cho tôi một nụ và cười :”Cho cô một ngọn đèn tắt”. Tôi luôn nghĩ về cô ấy như một phiến lá, ngay từ lần đầu gặp. Nhưng cô lại có giọng hát từa tựa mây trời, bởi nó cao và đầy nỗi buồn. Ở đâu đó trong cô, ngay cả khi cô quên đi, tôi nghĩ, vẫn còn một ngọn đèn, hay những ngọn đèn, bên cạnh những ngọn đồi, những cây cam và bông hoa.. của riêng cô ấy. Ngọn đèn hay là lòng trắc ẩn của cô, nho nhỏ thôi nhưng nó quẩn quanh ở đấy. Đủ để nhu mì và tha thứ, để buồn và vui những khi trời trong xanh hay đầy mây xám..
       
         Như anh NKC, anh hoài xót xa một câu hát :”tha thứ cho mùa Thu bé dại..”. Tôi lại nghĩ về anh như về một cái cửa sổ gỗ cũ. Nó luôn hé chờ mùa Thu, dù mùa Thu có ở đâu, vẫn luôn đón chờ bằng tha thứ. Mùa thu hay là con người, đôi khi cũng vậy thôi! Anh hay kể những câu chuyện nho nhỏ, đầu cuối đều để mở, mỗi người có thể hiểu theo mỗi cách khác nhau, và có khi anh ấy lại nghĩ theo một cách khác nữa cũng nên (cười). Anh bảo, bất kể là lúc nào anh cũng đều có thể nghe bài hát ấy. Tôi biết, anh nói rất thật, cái cửa sổ be bé ấy luôn hé mở và bao dung, đủ để anh có thể kể những câu chuyện của mình, trong lúc chờ năm tháng..
          
         Tôi “muốn ăn thì gắp bỏ cho người” vậy thôi, nói về bạn, về anh chứ kỳ thực đang muốn nói về mình lắm. Trong một lần của ngày xưa, tôi nghe :”trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi còn đâu” mà lòng  chao đảo. Lòng tôi đã nghiêng đi lúc ấy, vừa bên ngoài chiều, đang mưa. Đó mãi là câu hát khiến tôi thương mến và yếu lòng nhất, từ lúc nghe được cho tới tận bây giờ. Câu hát đi ngang tôi, kéo theo cả một trời mây trắng phía sau lưng, tôi làm sao đủ sức để mà không tha thiết? Câu hát, vẫn còn đó, như ngày xưa, như ngày mưa ban chiều đã cũ, nằm yên trong tôi dịu dàng và thăm thẳm. Nó giản dị quá, và cả thật thà nữa. Đủ để khiến tôi giữ lòng yên ả trong những buổi không gian nhuộm gió.

6 nhận xét:

  1. Có những điều giản dị nhỏ bé nhưng mang lại niềm hạnh phúc lớn lao ^^

    Trả lờiXóa
  2. sau bao nhiêu lần đèn đường sáng lên rồi tắt đi, sáng lên rồi tắt đi, cái cô bạn ấy giờ ra sao rồi?

    Trả lờiXóa
  3. Không gian vẫn thế, người xưa giờ ở đâu ?

    Trả lờiXóa
  4. Rat han hanh duoc biet ban,,,chuc 1 ngay moi luon dong day yeu thuong nhe....

    Trả lờiXóa
  5. "Những người muôn năm cũ
    Hồn ở đâu bây giờ"

    :D

    Hân hạnh, hân hạnh ạ.

    Trả lờiXóa