Như hoa đem tin ngày buồn,

Như hoa đem tin ngày buồn.. Như chim đau quên mùa xuân

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Duyên


Hình như là ta, chưa viết bất cứ điều gì cho riêng em. Mặc dù, đã nhiều lần thảng thốt, ta gặp em trong giấc mơ, ngần ngại nhưng lại gần kề. Em gọi ta là Duyên của em, ừ, thì Duyên. Chỉ là, trong những bất trắc và dự cảm, ta mơ hồ sợ Duyên nhạt, huê phai..

Kỳ lạ nhỉ, ta gặp em vào cái hôm nào ấy nhỉ, ríu rít như từ muôn kiếp trước, qua bao nỗi Hoàng Tuyền mới gặp lại nhau. Ríu rít đó mà lại cũng vừa đủ khẽ khàng để chạm vào nhau thật dịu dàng. Ừ thì, Duyên vẫn cứ nhạt, huê vẫn cứ phai như lẽ thường tình, ta cũng đã qua rồi cái thời thơ ngây tin rằng có những điều vĩnh viễn bất biến. Chỉ là, biết trước thế để tha thiết nhau hơn, vì nhỡ một mai ly biệt. Em nhỉ? Để cần nhau hơn trong những phút giây còn có nhau trong đời mình.

Thật lạ lùng, 
.. đêm nay, khi ta ngồi một mình trong gian phòng tối khe khẽ tiếng Khánh Ly như đang vọng về từ khoảng thời gian cũ kỹ và xa xăm nào đó, thì trong đầu ta lại hiện ra nụ em cười, ngập nắng như ngày đầu tiên. Có những điều cứu vớt nhau, giản dị vô cùng, như là một nụ cười đẹp hay những vòng bánh xe lúc chiều muộn hôm em với ta lạc đường giữa ngơ ngác Hà Nội. 

Cuộc đời có thể vô cùng sầu thảm, nhưng những chữ Duyên, chữ Ngộ trong đời đều kì diệu hết sức. Dù có những chuyện đã trở thành kỷ niệm hay ký ức, nó vẫn lấp lánh sáng tựa như có một đám trẻ con đang miệt mài rây rây kim tuyến từ ngày xưa cho tới sau này..

3 nhận xét:

  1. Chữ Duyên luôn mang đến cho ta nhiều sự bất ngờ thú vị, nó có thể hạnh phúc hoặc đau khổ tùy vào chữ Nợ phía sau ^^

    Trả lờiXóa
  2. ghé thăm bạn .ngày hạnh phúc nhé

    Trả lờiXóa