Như hoa đem tin ngày buồn,

Như hoa đem tin ngày buồn.. Như chim đau quên mùa xuân

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

Arsenal - QPR: ánh hào quang cũ.

Một trận đấu tẻ nhạt.

Ngay từ phút khai cuộc, Ars đã đá như vỡ trận, không có người cầm trịch và giữ nhịp trận đấu, cầu thủ được dịp chạy ngược chạy xuôi thay cho màn rèn luyện thể lực. Giroud vẫn chưa tìm được sự nhạy cảm trong những tình huống dứt điểm, bàn thắng vẫn mờ mịt trước mắt. Wenger để Giroud đá cắm, liệu có phải để anh tìm cảm giác ghi bàn hay bởi vì Ars không tìm thấy trung phong thích hợp? 

Một trận đấu mà tôi có thể quay qua quay lại, đi lên đi xuống và vẫn nói chuyện với bạn khi mà sân cỏ trên màn hình là pháo đài Emirates thì quả thật là đáng chán. Vì thế không có ý định viết về trận Arsenal - QPR, cái tôi muốn viết là hơn 10 phút thi đấu chính thức cuối cùng, khi Arshavin được đưa vào sân. Lúc máy quay lia vào gương mặt anh, tôi nhớ anh của thời kỳ phong độ cũ. Thi thoảng tôi vẫn gọi anh là anh-hùng-thất-trận, cầu thủ người Nga với gương mặt lúc nào cũng mang nhiều cảm xúc. 

Tôi không biết liệu Arshavin có hay hồi tưởng những chiến thắng cũ hay không? Hay bởi tôi là người Việt Nam mà khi anh bước vào sân, tôi lại nghĩ ngay đến dáng vẻ của anh với 4 ngón tay giơ lên của trận đấu ngày nào.




Người yêu tôi nói tại Arshavin không tìm thấy lại sự tự tin, sau đó mấy phút bạn BLV cũng lặp lại điều tương tự. Khi mà Ashavin tuột khỏi chân một bàn thằng - mà nếu là anh khi còn ở thời kỳ đỉnh cao phong độ, chỉ cần vuốt nhẹ là tung lưới.

Tôi không nghĩ thế, bởi đường căng ngang quan trọng của anh là điểm sáng tạo duy nhất của trận đấu. Người mất tự tin không làm được thế! Anh mất phong độ, điều đó rõ ràng nhưng nguyên nhân là gì thì tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng bàn thắng - được cho là quyết định sai lầm của trọng tài - của Arteta có được công nhận hay không tôi vẫn vui, vui bởi người tạo ra cơ hội đó là Arshavin, người vừa được tung vào sân. Người làm tôi vẫn tin vào chiến thắng khi gần đến cuối trận mới thấy được sự phối hợp, vài đường bóng sáng tạo..

Đã tự bao giờ, người ta lại nảy ra thứ tình cảm xót xa cho một anh hùng, và tự khi nào vậy, tôi lại vui bởi một đường bóng nhỏ nhặt từ một đội bóng hớp hồn tôi bởi những trận cầu với lối tấn công quyến rũ bậc nhất PL một thời?

Arsenal của tôi,
Nhận ra điều ấy, tôi buồn. Buồn cho một ánh hào quang cũ..


27/10/2012
N,

5 nhận xét:

  1. Lâu rồi không thấy chị viết gì :)

    Trả lờiXóa
  2. Trả lời
    1. Em cũng thích cái ý tưởng viết tay của chị : )

      Xóa
    2. À, Trần Dần đáp máy bay an toàn rồi nhé, hiện đang tạm trú ở kệ sách bên tay trái tớ. Nhưng thấy mặt mày bác Dần hốc hác quá xá cỡ, quần áo thì bẩn thỉu xộc xệt, tớ đang suy nghĩ không biết có nên đưa bác qua nhà cậu ở không.

      Vả, để tớ bắt chuyện với bác Dần vài câu cho có anh có em đã, trong thời gian chờ đợi, cậu cứ trà nước với bác Dần của bạn cậu đi nhé : ).

      Xóa
  3. Bạn Dần ở nhà mình tạm trú đến hết thứ bảy tuần này thôi. Hixx, bạn chào hỏi gì thì tranh thủ chào hỏi đi nhé, ;;) Mà có đọc tin nhắn tớ ko đấy? Với lại bạn tự đóng sổ để viết tay nên bạn thích viết tay, he he

    Trả lờiXóa