Như hoa đem tin ngày buồn,

Như hoa đem tin ngày buồn.. Như chim đau quên mùa xuân

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Đêm


Có vài việc, người ta, người ta ở đây là tôi, thích làm vào lúc mọi người đã ngủ, bởi đơn giản, người ta thích làm những việc đó một mình và trong bóng tối. Bóng tối là một  thứ im lặng dễ chịu!! Hình như tôi đã từng nói thế, ở đây, tôi chỉ làm cái việc nhàm chán là lặp lại nó.

Có vài việc, tức là có hơn một việc, tất nhiên.

Việc đầu tiên có lẽ là nghe nhạc, tôi thích cuộn mình vào trong chăn hay ngồi lặng lẽ một góc trong sâu thẳm bóng tối, tiếng nhạc khe khẽ lan ra, thích đến mê hoặc, thích đến cô đơn, thích đến điên rồ. Vẫn là những  giọng ca cũ, những bài hát cũ, quấn quýt vào tôi rồi chìm lấp đi trong đêm, không một thanh âm dội lại hay vọng về..

Tôi là đứa không thích việc nghe nhạc cùng nhau, nghĩa là ngồi bên nhau lắng nghe một bài hát gì đó, trừ vài bài đặc biệt như Ly rượu mừng, hay Happy birthday.. Có những việc, người ta mặc định là nên làm một mình, và thế là người ta làm, không cần lý do, thật ra là bất chấp mọi lý do. Thích ngồi đó, sầu thảm hay vui mừng, hạnh phúc hay thống khổ cũng chỉ còn lại bóng tôi và thanh âm.

Việc thứ hai có lẽ là rọi đèn pin đọc Conan. Thoạt nghe thì hơi buồn cười và phi lý. Nhưng cái việc đọc lén lút một thứ hơi đáng sợ khi chỉ chợt ngước mắt lên là đêm tối ấy nó khiến ta run lên một nỗi sợ hãi tưởng tượng nhưng cũng vô cùng thích thú. Đại khái, nó hấp dẫn vì nó còn nó là một bí mật, những bí mật bao giờ cũng có vẻ đẹp riêng của nó. Rất khó cưỡng.

Ngoài Conan ra thì tôi không thích việc đọc sách truyện gì vào giờ này, tôi thích làm việc đó vào ban sáng hoặc lúc nhập nhoạng chiều (có lẽ là một trong những lý do khiến tôi cận thị - không phải do đọc nhiều, mà là do đọc không đủ sáng).

Việc thứ ba là thỉnh thoảng gọi điện thoại thầm thì với bạn, người giữ thành của tôi, người giữ thành thà chết cũng không buông kiếm. Bạn sẽ kể lể vài thứ không đâu, sẽ cằn nhằn mấy câu vì điều này điều nọ, tôi sẽ nhe răng cười (dĩ nhiên là bạn chỉ có thể đoán thôi chứ không biết được). Thỉnh thoảng bạn cũng khóc ở đầu dây bên kia, tôi thì không (hay chưa?). Việc này khiến tôi cảm thấy yên ổn, nghĩa là bạn vẫn ở đâu đó, vẫn hàng ngày chiến đấu và khóc cười.

Sau nữa, là khóc. Bóng tối đồng lõa đến vô cùng. Việc khóc trước mặt ai đó, hay trên vai ai đó để được ôm vào lòng kể ra cũng dễ chịu nhưng là một cảm giác dễ chịu yếu đuối. Khóc một mình, suy nghĩ vài việc, rồi lau nước mắt và ngồi tỉ mẩn làm cái gì đó, như gấp một bông hoa, nghĩ về một cuốn sách, hít thở cũng làm mình dễ chịu, nó yên ổn hơn, ít ra với tôi thì thế.

Và tất nhiên, việc sau cùng là ngủ :D

3 nhận xét:

  1. mình cũng cực thích nghe nhạc trong bóng tối, nhất là nghe những thứ mình thích và những khoảng muốn một mình.

    Trả lờiXóa
  2. Có những việc người ta [hải làm một mình, cũng giống như nỗi buồn, dù có người bên cạnh vẫn buồn, nên cứ một mình thì nỗi buồn lại đẹp hôn đôi chút.

    Trả lờiXóa
  3. Còn khóc được- đã là vui :)

    Trả lờiXóa